Giữa lúc thị trường đồng hồ xa xỉ toàn cầu hạ nhiệt sau giai đoạn bong bóng 2021–2022, nhiều thương hiệu mất giá mạnh trên thị trường thứ cấp thì Rolex vẫn nổi lên như lựa chọn “lướt sóng” quen thuộc của giới đầu tư.
Không chỉ là biểu tượng địa vị, Rolex ngày càng được xem như một dạng tài sản hữu hình có tính thanh khoản cao và rủi ro thấp trong nhóm alternative assets.

Theo Business Insider, thị trường đồng hồ xa xỉ second-hand đã giảm khoảng 33% so với đỉnh, nhưng Rolex chịu mức điều chỉnh thấp hơn phần lớn đối thủ. Dữ liệu từ Chrono24 cho thấy Rolex chiếm hơn 34% tổng khối lượng giao dịch đồng hồ xa xỉ đã qua sử dụng trên toàn cầu, vượt xa Omega, Cartier hay Audemars Piguet. Điều này phản ánh một lợi thế cốt lõi: thanh khoản. Với nhà đầu tư lướt sóng, khả năng bán nhanh, giữ vốn quan trọng không kém lợi nhuận.
Một yếu tố then chốt khác là chiến lược kiểm soát nguồn cung. Rolex chỉ sản xuất khoảng 1 triệu chiếc mỗi năm, thấp hơn đáng kể so với nhu cầu toàn cầu, tạo ra tình trạng khan hiếm có chủ đích. Nhờ đó, nhiều mẫu thể thao thép như Submariner hay GMT-Master II thường có giá bán lại cao hơn giá retail. Dữ liệu từ Bob’s Watches cho thấy Rolex Datejust tăng giá hơn 600% trong giai đoạn 2010-2025, trong khi các dòng thể thao vẫn duy trì đà tăng ổn định bất chấp chu kỳ thị trường.

Ngoài ra, nhận diện thương hiệu toàn cầu và thị trường thứ cấp minh bạch giúp Rolex dễ định giá hơn nhiều tài sản xa xỉ khác. Tuy nhiên, Rolex không phải “máy in tiền”. Giá vẫn có thể điều chỉnh theo chu kỳ, đặc biệt khi retail tăng nhanh hơn secondary market. Vì vậy, Rolex phù hợp với nhà đầu tư hiểu cung – cầu và chọn đúng mẫu, hơn là chạy theo cơn sốt ngắn hạn hay hiệu ứng hype trên mạng xã hội.